Trang chủ Liên hệ       Thứ hai, Ngày 22/10/2018
 
 
THÔNG TIN
Giới Thiệu Hội
Sức khỏe & Đời sống
Ẩm thực Nghệ Tĩnh
Chuyện lạ đó đây
Trang Đối Ngoại
Việt Nam Đất Nước Con Người
Khoa học & Môi Trường
Nhịp cầu Nhân ái
DANH SÁCH TẤM LÒNG VÀNG
Trang Thể Thao
Tin tức Nghệ Tĩnh
Văn hóa - Xã hội
Văn Nghệ
Thư Viện
Góc Cười
Tin Trong nước -Tin Quốc Tế -Tin Ucraina
Tin Cộng Đồng
  -  Chuyện Đời và Học mọi nơi mọi lúc
  -  LỚP HỌC TIẾNG VIỆT KIEV
  -  BÀI HỌC CUỘC SỐNG TỪ PHẬT PHÁP
Người Việt Trên Thế Giới
Truyền thống Nghệ Tĩnh
BÀI DỰ THI VỀ XỨ NGHỆ
QUẢNG CÁO

 
Trang chủ > Tin Cộng Đồng > Chuyện Đời và Học mọi nơi mọi lúc >
  Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng , Người xứ Nghệ Kiev
 


Hoàng Việt | 

Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng

Bên cạnh những lời chửi mắng dành cho hai kẻ mất nhân tính thì không ít người cũng đặt câu hỏi, mẹ cháu bé đã ở đâu, làm gì khi con mình bị bạo hành ròng rã 2 năm trời? 

 

Năm 1986, tôi tròn 6 tuổi, chị gái tôi lên 8. Khi đó cả nhà rất nghèo. Mẹ tôi ngoài giờ đi dạy thì vẫn phải tất bật cày cấy như những nông dân thực thụ. Do có ít thời gian cho đồng ruộng hơn nên bà thường phải làm gần như gấp đôi những người nông dân khác trong làng.

Bố mẹ vắng nhà, anh trai phải phụ trách việc cơm nước, hai chị em tôi thường tha thẩn chơi cùng nhau và mong bố mẹ sớm về.

Một hôm, bố mẹ đi gặt về muộn, chị gái tôi lẳng lặng chạy tắt qua vườn nhà hàng xóm để ra đầu làng ngóng mẹ. Nhưng ở khu vườn không có rào chắn là một cái bẫy chết người, đó là cái hố vôi mới được đào lên để tôi vôi từ chiều.

Ngày xưa ở miền Bắc hầu như nhà nào cũng có cái thùng - hố vôi. Đó là chỗ tôi vôi sống. Đá vôi gặp nước sôi ùng ục, lúc này nhiệt độ của hố vôi đủ nấu chín mọi thứ.

Chị gái tôi sa 1 chân xuống cái hố tử thần đó. Rất may sau vài giờ nó đã nguội bớt nhưng vẫn khiến chị tôi bỏng nặng, tuột cả da ở phần chân. Không hiểu bằng cách nào mà đứa trẻ 8 tuổi như chị bám víu vào cây cỏ đề không rơi cả người xuống hố. Chị tôi lê được lên vườn rau lang và nằm ngất đi ở đó.

Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng - Ảnh 1.

Mẹ tôi kể lại, đột nhiên bà thấy ruột gan nóng như lửa đốt không tài nào gặt tiếp được nên chạy lao về rồi lồng lên đi tìm đứa con của mình. Chị tôi được mẹ tìm thấy đưa đi bệnh xá cứa chữa kịp thời.

Cái kỷ niệm rợn người đó gia đình tôi sau này rất ít nhắc tới. Ai cũng sợ nó sẽ là điều xui rủi ập đến nếu cứ nghĩ và nhắc về nó.

Khi còn bé tôi chỉ nghĩ chuyện cứu được chị gái là điều đương nhiên mà cha mẹ phải làm. Trí óc non nớt không giúp tôi cắt nghĩa được rằng, người mẹ từ khi nuôi dưỡng mầm sống bé nhỏ trong cơ thể mình thì giữa họ và đứa con đã hình thành nên mối giao cảm diệu kỳ.

Đó là linh cảm là bản năng che chở, bao bọc, yêu thương. Tình yêu, sự bao bọc đó sẽ đi hết cuộc đời người mẹ. Ngay cả khi đứa con đã trưởng thành, đủ lông đủ cánh thì trong mắt họ nó vẫn là đứa con bé bỏng, ngốc nghếch và luôn cần bảo vệ.

Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng - Ảnh 2.

Tôi từng xem nhiều bộ phim về thế giới khủng long. Các "mẹ" khủng long có thể điên cuồng phá nát cả khu rừng, phá hết mọi thứ cốt chỉ để tìm lại chú khủng long con hay chỉ một quả trứng bị đánh cắp.

Và dù yếu ớt hơn nhiều, một con gà mái vẫn luôn sẵn sàng xù lông, bất chấp nguy hiểm để lao vào con vật khác to lớn, dữ dằn hơn cốt chỉ mong sao che chở cho đàn con bé bỏng của mình.

Ở thế giới tự nhiên này, không có gì mạnh hơn bản năng, sức mạnh của người mẹ. Đó là thứ tình cảm vĩnh hằng, tuyệt đối không bao giờ thay đổi.

Tất nhiên, không phải mọi linh giác của người mẹ bao giờ cũng đúng nhưng chỉ cần họ mơ hồ nhận thấy sự bất ổn của đứa con, bản năng làm mẹ sẽ thôi thúc bắt họ phải làm gì đó để chắc chắn thấy con họ đã an toàn.

Ngày hôm qua, câu chuyện một cậu bé 10 tuổi tại Hà Nội bị bố đẻ, mẹ kế bạo hành đến rạn họp sọ, gãy xương sườn khiến rất nhiều người ám ảnh. Bên cạnh những lời chửi mắng dành cho hai kẻ mất nhân tính thì không ít người cũng đặt câu hỏi, mẹ cháu bé đã ở đâu, làm gì khi con mình bị bạo hành ròng rã 2 năm trời mà không hề hay biết?

Trả lời báo chí, người mẹ cho rằng, do bố cháu - chồng cũ liên tục chuyển chỗ ở, không cho gặp mặt con, không cho hai mẹ con nói chuyện... Và chị nghĩ rằng, chồng cũ của mình sẽ không bao giờ làm hại đứa con chung bé nhỏ của hai người. Nhiều người thông cảm với chị, nhưng tôi thì lại đặt những câu hỏi giá như…

Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng - Ảnh 3.

Hai năm không gặp con, 2 năm không nói chuyện để biết về sức khoẻ, về cuộc sống, niềm vui, nỗi buồn của con. 2 năm không nhìn thấy con lớn lên, hai năm không được cầm tay, ôm thằng bé vào lòng, sẽ là quãng thời gian rất dài và thường là không chịu nổi với một người mẹ...

Và quan trọng nhất, hai năm qua đứa con chị dứt ruột đẻ ra đang ở với người mẹ kế. Dù không phải mọi người mẹ kế đều có vấn đề, nhưng rõ ràng việc người mẹ đẻ không cố gắng đến cùng để gặp con, là điều sẽ còn cắn rứt lương tâm chị nhiều năm tháng về sau nữa. Cậu bé thậm chí còn có thể đã thiệt mạng bởi những cú đá tàn bạo của bố và những trận đòn roi không ghê tay của mẹ kế.

Hai năm là hơn 700 ngày, hai năm là hàng vạn giờ, là quãng thời gian đằng đẵng thằng bé không được nếm trải tình mẫu tử thực sự. Nó không biết mẹ mình đang ở đâu, bao lần nó đã phát những "bước sóng" để tìm mẹ với hy vọng mong manh, linh cảm của mẹ, bản năng của mẹ sẽ trỗi dậy rồi tìm mọi cách để gặp nó.

Thậm chí, nếu phải san phẳng mọi thứ thì chắc mẹ nó cũng sẽ quyết làm. Nhưng chắc trong những giây phút bị giam cầm, thằng bé đã thất vọng. Khi không còn sức lực, tinh thần để chịu những trận đòn roi kinh hoàng của bố và mẹ kế giáng xuống nó mới quyết tâm bỏ trốn.

 
Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng - Ảnh 4.

Sau thảm kịch bạo hành kinh hoàng với đứa trẻ lên 10 này, chúng ta có thể đổ tội cho bố đứa bé quá tàn ác, mất hết nhân tính; đổ lỗi cho người mẹ kế của cháu quá dã man, ông bà nội ngoại quá vô tư, vô tâm không hỏi han gì đến đứa cháu mình trong suốt 2 năm.

Nhưng có lẽ, cần phải thẳng thắn nói rằng, người mẹ của đứa bé đó đã không có đủ hành động cần thiết để thể hiện tình yêu thương cho đứa con của mình. Khi không có đủ điều đó thì sẽ có nhiều cách lý giải cho việc xa mặt cách lòng dù hai mẹ con đang ở ngay cùng một thành phố.

Khi sợi dây linh cảm của mẹ không còn, đó là hết hy vọng - Ảnh 5.

Nếu thực sự cảm thấy bất lực trong việc tìm kiếm thông tin về con, chị có thể nhờ họ hàng, bạn bè, cơ quan chức năng và thậm chí là cộng đồng mạng.

Nhưng điều đó đã không xảy ra, chỉ đến khi thằng bé suýt chết phải bỏ trốn thì chị mới biết.

Ở xã hội hiện nay, chuyện vợ chồng bất hoà rồi ly dị ngày càng nhiều. Nếu sau mỗi cuộc ly dị vợ - chồng đó, lại kèm theo một cuộc ly dị mẹ - con, cha - con; nếu những người mẹ quên đi hoặc không nỗ lực để nối sợi dây linh cảm và bản năng làm mẹ, thì sẽ xuất hiện ngày càng nhiều những đứa trẻ phơi mình trần trụi trước bạo lực.

 

theo Trí Thức Trẻ

http://soha.vn/khi-soi-day-linh-cam-cua-me-khong-con-do-la-het-hy-vong-20171208164213367.htm

 


  Các Tin khác
  + Bài học quý cho người lập nghiệp: Đọc Tam Quốc, 20 tuổi thấy Tào Tháo là người tài giỏi nhất, 40 tuổi thấy Tư Mã Ý xuất chúng nhất, 60 tuổi ngộ ra Lưu Bị mới là người lợi hại nhất (12/10/2018)
  + Đi câu cá vớt được chiếc túi, nhìn vào trong người đàn ông chỉ thốt lên: "Đúng là số phận" (12/10/2018)
  + Mua hộp tăm bông, người phụ nữ kinh ngạc khi tìm được cả một khối tài sản giá trị (12/10/2018)
  + Cuộc sống như mơ của gia đình trong ngôi nhà gỗ 400 mét vuông sau khi quyết tâm rời bỏ thành phố (08/10/2018)
  + Cặp vợ chồng chung sống hạnh phúc với nhau 75 năm, thời điểm họ nhắm mắt xuôi tay càng chứng minh định mệnh là có thật (07/10/2018)
  + Sau hàng ngàn năm, 8 lời nhắn này vẫn có thể giúp chúng ta hưởng lợi cả đời (01/10/2018)
  + 5 thứ thiết thân, ai cũng nên nhận thức thấu đáo mới mong có thể sống an nhiên, tự tại (25/09/2018)
  + Đoàn nhà báo Việt Nam kênh VTC10 NETVIET trong chuyến công tác tới Ukraine, thăm và làm việc tại chợ Cây số 7 Odessa (23/09/2018)
  + Cho đi hạnh phúc hơn nhận về! (21/09/2018)
  + Nguyễn Ngọc Linh xinh xắn, tài năng (20/09/2018)
  + Khai giảng lớp học tiếng việt Kiev (12/09/2018)
  + Nhà hàng Việt Nam ngày càng trở nên phổ biến tại thủ đô Kiev (09/09/2018)
  + Khai giảng lớp tiếng Việt tại Odessa (09/09/2018)
  + Hạnh phúc thực sự đến từ đâu? (08/09/2018)
  + Chân thành – sự khôn ngoan cao cấp (05/09/2018)
  + Nên cho hay nhận trước? (04/09/2018)
  + Cát, đá và những bài học về sự tha thứ (21/08/2018)
  + Con trai cõng mẹ lên núi vứt, trên đường đi bà cụ đã làm 1 việc khiến người làm con bứt rứt (20/08/2018)
  + Ân tình của cái cây: Câu chuyện cảm động khiến người người phải suy ngẫm! (20/08/2018)
  + ĐỀ CƯƠNG THÀNH LẬP “QUỸ PHÁT TRIỂN CỘNG ĐỒNG” (15/08/2018)
Playlist

GIỚI THIỆU
 

  GIỚI THIỆU

Trang báo điện tử với tên miền

nguoixunghekiev.vn là tiếng nói

của Hội Đồng Hương Nghệ Tĩnh

T-P Kiev- Ucraina .

Báo hoàn toàn phi lợi nhuận,

đăng tải những tin tức của

các trang báo mạng khác, và tuân 

thủ tuyệt đối nguyên tắc đăng tải

đúng nguyên bản có đường

dẫn trích nguồn. 

Các tin tức về sinh hoạt của cộng

đồng Người Việt ở Kiev cũng như

toàn Ucraina .

Là những người làm báo không

chuyên nên sẽ có sai sót mong

Quý Độc giả lượng thứ 

 và  rất mong nhận được ý kiến

đóng góp của quý vị để website

hoàn thiện hơn.

Xin gửi vào Mục Liên hệ

( trên mặt báo ) hoặc địa chỉ

(quynhdoi@mail.ru) /

Biên tập : Hồ Sỹ Trúc

ĐT: 0937122457

       0734021436

Xin chân thành cảm ơn .
********************** 

Chủ Tịch Hội :

Ông Hồ Sỹ Trúc -

 

Email / quynhdoi@mail.ru
ĐT :  0937122457

      0734021436 

P- Chủ Tịch thường trực:

Ô Nguyễn Nguyên Minh -

ĐT :(ĐT 073-423 2972)   
 
P- Chủ Tịch về Thể Thao :

Ô Nguyễn Hữu Kỷ  

ĐT : 093-273-56-65

P- CT Thi Đua Khen Thưởng ; 

Bà  Phạm Thị Ngà-  
ĐT : 063-884-93-99 

P- CT Phiên Dịch  :

Ô Lang Đình Mỹ  :  
ĐT: 063-7580163  

P Chủ Tịch Đời Sống

Ô Lương Văn Duẩn  
ĐT : 063-281-00-37
063-5556789)
 
 
 

 

 


QUẢNG CÁO
Thống kê
Guests online: 6
Total: 21675571

 
 
 
Người xứ nghệ Kiev
Designed by July